nguyenluan123 Thành viên cấp 1

Tổng số bài gửi: 32 thanked: 0 Join date: 23/03/2010 Đến từ: Hoa Le, Krong Bong, Dak Lak
 | Tiêu đề: viết về một nhà thơ nữ bị điên Wed Aug 25, 2010 3:32 pm | |
| Tan vỡ Mở ngăn kéo rồi, anh bỏ ngỏ Bút viết xong không đậy nắp bao giờ Ôi anh yêu, lơ đãng đến là Con nai rừng của em…
Tất cả rồi dễ qua đi, qua đi Chúng mình sẽ thành chồng vợ Nếu không có một lần Một lần như đêm nay Sau phút giây Êm đềm trên ghế đá Anh không cài lại khuy áo ngực cho em
Vào những ngày còn ngồi ghế nhà trường, tôi vô tình đọc được bài thơ này, rất tình cờ và bất ngờ. Bất ngờ bởi tác giả là Dư Thị Hoàn, một nhà thơ nữ quê ở Hải Phòng mà tôi chưa có dịp gặp gỡ. Ấy vậy mà những bài thơ của chị cứ ám ảnh tôi, khiến tôi suy nghĩ hoài. Bài “tan vỡ” là một trong những bài mà tôi tâm đắc. Đôi lần muốn nói gì đó nhưng tôi lại thôi…. Cũng có vài bạn trẻ khi nghe tôi đọc bài này thích thú lắm, nhưng tôi không chắc là họ hiểu được hàm ý rất giản đơn nhưng khó cảm. Tôi viết bài này muốn cùng chia sẻ với những bạn trai đã, đang và sẽ yêu. Biết đâu trong thực tế lại giúp gì được cho các bạn! Dư Thị Hoàn rất khéo léo, rất tế nhị khi nhắc đến những thói quen của con trai để mở đầu cho một kinh nghiệm: Mở ngăn kéo rồi, anh bỏ ngỏ Bút viết xong không đậy nắp bao giờ Đàn ông con trai mà! Xà bát như vậy là chuyện thường, hiếm có cậu nào kỹ càng xét nét những thứ nhỏ nhặt ấy! Đối với con gái, khi họ đã yêu, thì những cái lơ đãng ấy của người yêu trở thành cái cớ để họ nhắc nhở và cũng là cái cớ để họ thể hiện vai trò người con gái – chức năng của người Phụ nữ: dọn dẹp giúp! Qua đó cũng thể hiện tình cảm, tình yêu mà họ dành cho người yêu. Và họ dễ đàng chấp nhận, tha thứ cho cái lỗi tiểu tiết đó. Nhưng… Vâng ! Cuộc sống luôn có những chữ “nhưng” mà ai cũng nên biết. Trong hóa học có phản ứng tới hạn, trong triết học có sự thay đổi về chất khi sự thay đổi về lượng đạt điểm. Và cuộc sống cũng vậy. Sẽ chẳng có gì xảy ra, chẳng có gì là nghiêm trọng nếu anh chỉ lơ đãng những cái nhỏ nhặt như vậy. Và người con gái khẳng định : Chúng mình sẽ thành chồng vợ Đàn ông con trai được tha nhiều cũng lờn, cứ lấn lấn mãi cho đến cái hạn cuối cũng nếu có thể! Và đối với Dư thị Hoàn, cái giới hạn đó cũng rất bình thường mà khác thường và tinh tế: Một phút lơ đãng không cài lại khuy áo ngực cho em! Ít ra, sau khi thụ hưởng, anh phải biết thu dọn chiến trường, phải biết quan tâm đến em một tí chứ! Và người con gái quyết định: chia tay! Có phũ phàng, có nặng quá không? Tôi cho rằng người con gái quyết định rất sáng suốt! Hãy chú ý đến điều nhỏ nhặt ấy mà nhìn về những cái lớn hơn! Không phải em tự ái, không phải em hẹp hòi, nhưng móng vuốt tình yêu đã lộ, xé nát tim em mất rồi! Và em tin rằng anh cũng vẫn sẽ đối xử với em như vậy khi chúng mình là vợ chồng. Thật đúng tâm lý quá! Hạnh phúc không ở đâu xa, không vĩ viễn gì đâu, chỉ là một sự quan tâm nhỏ thôi mà! Việc cài lại khuy áo em như một sự ân cần trìu mến vậy thôi, tại sao đàn ông con trai lại bủn xỉn chẳng cho người yêu điều đó? Tôi tin rằng cũng còn nhiều nhiều lắm những tình tiết kiểu như vậy mà không ít chàng trai không làm được. Thôi thì đành vậy! Nhưng tôi vẫn thấy hay hơn khi những tín đồ của tôn giáo ái tình, những con thiêu thân của tình yêu hiểu được! Cảm ơn Dư Thị Hoàn, cảm ơn chị đã nói điều ấy với chúng tôi. Thân Nguyễn Luận, Đăk Lăk
|
|